TIÊU
CHẢY
Nhiều
lý do để xem xét trường hợp tiêu chảy cũng giống như các lý do gây ra
buồn nôn và nôn. Virus là nguyên nhân thông thường nhất, và mất nước là nguy
hiểm lớn nhất. Tiêu chảy thường đi kèm với buồn nôn và nôn. Nôn và sốt cao đều
làm tăng nguy cơ mất nước. Vi khuẩn hoặc độc tố vi khuẩn (ngộ độc thức ăn) cũng
có thể dẫn tới tiêu chảy, nhưng kháng sinh ít khi có tác dụng và có thể làm
tình trạng xấu thêm. Cũng như với các trường hợp nhiễm virus, nguy hiểm chính
với các bệnh do vi khuẩn là mất nước, và cách điều trị cũng tương tự.
Những nguy
hiểm của tiêu chảy
Tiêu chảy màu đen hoặc có máu có thể là dấu hiệu xuất
huyết dạ dày hoặc đường ruột. Tuy nhiên, thuốc có chứa bismuth subsalicylat
(Pepto-Bismol) hoặc sắt cũng có thể làm phân có màu đen. Những cơn đau quặn
thắt hoặc lúc có, lúc không là bình thường khi bị tiêu chảy, nhưng đau bụng dữ
dội, liên tục thì không bình thường. Xuất huyết hoặc đau bụng dữ dội đòi hỏi
phải được bác sĩ chăm sóc ngay lập tức.
Nhiều
loại thuốc có thể gây tiêu chảy. Thủ phạm thường thấy nhất gồm các loại sau:
§
Thuốc chống viêm không steroid (NSAID), đặc biệt là meclofenamat (Meclomen)
- những thuốc này thường được kê cho bệnh viêm khớp
§
Kháng sinh
§
Hợp chất vàng
§
Thuốc huyết áp
§
Thuốc kháng axít
§
Thuốc giảm độ chua dạ dày có chứa magiê
§
Digitalis
§
Thuốc chống ung thư
Nếu bạn đang uống những loại thuốc này, hãy gọi cho
bác sĩ đã kê thuốc cho bạn.
XỬ LÝ TẠI NHÀ
Cũng như với nôn, mục đích của việc điều trị tiêu chảy là uống
được càng nhiều chất lỏng càng tốt, mà không làm cho ruột khó chịu thêm. Nhấp
từng ngụm chất lỏng sạch; nước trắng là tốt nhất. Nếu không thấy có tác dụng,
ngậm đá lạnh cũng giúp cung cấp một ít chất lỏng. Tránh những loại nước ép hoặc
soda với trẻ em. Pedialyt rất cần cho trẻ sơ sinh.
Một khi bệnh nhân tiếp nhận được các loại chất lỏng sạch, hãy cho ăn những thứ sau:
§
Chuối
§
Cháo
§
Nước táo
§
Bánh mì nướng
Tránh sữa và chất béo trong
vài ngày
Các loại thuốc có sẵn trên thị trường như Pepto -
Bismol hoặc Kaopectate có thể làm giảm lượng phân và số lần đi ngoài. Người lớn
có thể thử dùng loperamid, nhưng cần tránh loại này với trẻ em. Nếu các triệu
chứng kéo dài hơn 96 giờ, hãy gọi cho bác sĩ.
TRÔNG ĐỢI GÌ Ở PHÒNG KHÁM
Bác sĩ sẽ tiến hành khám toàn diện để đánh
giá tình trạng mất nước. Sẽ khám bụng. Phân thường được kiểm tra dưới kính hiển vi, và đôi khi phải
thực hiện cấy vi khuẩn. Có thể kiểm tra cả mẫu nước tiểu để đánh giá tình trạng
mất nước. Có thể kê một loại kháng sinh nào đó. Thuốc dạng an thần gây nghiện
(chẳng hạn Lomotil) cũng có thể được kê cho người lớn để giảm số lần đi ngoài.
Tiêu chảy kinh niên có thể cần được xét nghiệm phân kỹ hơn, xét nghiệm
máu, và chụp X - quang đường ruột. Cũng
như với nôn, mất nước nghiêm trọng sẽ đòi hỏi phải truyền nước. Việc này cần
phải được thực hiện tại phòng khám của bác sĩ hoặc phải nằm viện.
MẤT NƯỚC
Tiêu
chảy nặng và kéo dài có thể dẫn tới mất nước. Sốt và nôn mửa làm tăng mất
nước và nguy cơ bị mất nước. Những người có sức chịu đựng thấp nhất đối với
hiện tượng mất nước là trẻ em, người già và những người có các vấn đề về sức
khỏe. Những dấu hiệu mất nước là:
§
Khát thấy rõ
§
Đi tiểu ít hoặc
nước tiểu vàng sậm
§
Khô miệng
§
Mắt trũng sâu
§
Da mất độ dàn hồi bình thường. Da bình
thường sẽ co về nếu bạn véo; khi người bị mất nước, da có thể vẫn giữ nguyên
sau khi bị véo
|
Nhà thuốc Sơn Trường
Luôn mang lại niền tin cho khách hàng
0 nhận xét:
Đăng nhận xét