Cháy nẮng
Cháy nắng thường hay
xảy ra, gây đau, nhưng có thể tránh được. Đối với vấn đề này, phòng bệnh hơn
chữa bệnh. Kem chống nắng có độ mạnh yếu khác nhau, được thể hiện qua chỉ số chống
nắng, hay còn gọi là SPF. Kem có độ SPF bằng 4 có độ bảo vệ da thấp, còn độ SPF
từ 15 trở lên sẽ bảo vệ da đáng kể. Dùng sản phẩm không thấm nước, nếu bạn định
tiếp xúc với nước.
Dù bạn đã nghe được
những gì, nhưng không có tia nắng mặt trời nào làm đổi màu da lại không đốt
cháy da. Nhuộm da ở thẩm mỹ viện có thể đốt cháy da bạn giống như ngồi dưới ánh
nắng mặt trời vậy.
Vết cháy nắng sẽ đau
nhất trong vòng từ 6 đến 48 giờ sau khi tiếp xúc với ánh nắng mặt trời. Sau đó
các lớp da sẽ bong ra, khoảng từ 3 đến 10 ngày sau khi bị cháy nắng.
Rất hiếm trường hợp người bị cháy
nắng gặp những vấn đề về thị giác. Nếu gặp tình trạng nặng, bệnh nhân nên đến
bác sĩ. Còn nếu không, việc đi khám bác sĩ là không cần thiết trừ khi chỗ cháy
nắng trở nên rất đau hoặc da bị giộp nặng (không bong da). Tình trạng da bị
giộp cho thấy bệnh nhân bị cháy nắng độ 2 và hiếm khi xuất hiện sau khi tiếp
xúc vói ánh nắng mặt trời.
XỬ LÝ TẠI NHÀ
Dùng gạc lạnh hoặc tắm bằng bột
yến mạch lạnh (ví dụ như Aveeno) cũng có thể có tác dụng. Dùng sáp bôi, ví dụ
như Vaseline có thể sẽ đem lại cảm giác dễ chịu đôi với một số người, nhưng
thường các chất này giữ độ nóng trên da và không nên dùng trong ngày đầu tiên
bị cháy nắng. Cẩn thận với các sản phẩm có chứa benzocain. Chúng có thể có tác dụng
giảm đau tạm thời, nhưng lại gây khó chịu trên da và có thể sẽ làm. chậm quá
trình lành lại của vết thương. Thuốc giảm đau có thể sẽ làm giảm sự đau và sẽ
giúp bệnh nhân ngủ được. Các loại kem có chứa hydrocortison có thể làm giảm sưng và giảm đau.
TRÔNG ĐỢI GÌ Ở
PHÒNG KHÁM
Bác sĩ sẽ xem bệnh sử
và khám thực thể bệnh nhân để xác định mức độ cháy nắng và khả năng bị các vấn
đề khác liên quan đến sức nóng như say nắng. Nếu bệnh nhân chỉ bị cháy nắng độ
1, bác sĩ có thể sẽ kê đơn thuốc bôi có chứa corticosteroid. Đây không phải
cách điều trị đặc biệt tốt. Trường hợp bị cháy nắng ở độ
2, mà rất ít khi gặp, có thể sẽ
được điều trị bằng thuốc kháng sinh, cùng với thuốc
giảm đau.
PHÁT CƯỚC
|
Điều đáng ngạc nhiên là chứng phát cước không mấy
nguy hiểm lại thường hay xuất hiện ở những người trượt tuyết và những người
thích chơi các môn thể thao mùa đông. Phòng bệnh là điều quan trọng. Mặc quần
áo ấm. Khi cơ thể bạn ấm áp, máu sẽ lưu thông tốt hơn đến các ngón chân, ngón
tay. Đừng quên che mặt. Dùng găng tay hở ngón sẽ tốt hơn găng tay thường khi
thời tiết rất lạnh. Nếu có gió, phải chắc chắn rằng bạn đã mặc áo khoác gió.
Nếu các ngón tay,
ngón chân hay mũi của bạn bắt đầu đau dù đã chuẩn bị cẩn thận, đó là dấu hiệu
cảnh báo bạn nên tránh chỗ lạnh. Nếu các bộ phận này bắt đầu tê cứng lại, bạn
đang bị phát cước. Người ta thường nói rằng bạn nên làm ấm một cách chậm rãi
các chi bị phát cước. Không phải như vậy. Hãy làm ấm các chi càng nhanh càng
tốt. Nếu có thể, hãy ngâm các chi trong nước ấm từ 100 đến 104 độ F (30 đến
40°C). Đừng chà xát các bộ phận bị phát cước. Khi máu lưu thông trở lại, phần
bị phát cước sẽ bắt đầu đau, đôi lúc là rất đau. Đó là một dấu hiệu tốt,
chứng tỏ các mô vẫn còn sông.
Bạn có thể sẽ vẫn
còn bị tê chân vài tháng sau khi bị phát cước, nhưng hiện tượng này không cần
phải điều trị bằng thuốc. Tuy nhiên, nếu các mô chuyển màu đen, hãy đi khám
bác sĩ để có thể cứu được phần mô bị đe dọa.
|
Nhà thuốc Sơn Trường
Luôn mang lại niền tin cho khách hàng
0 nhận xét:
Đăng nhận xét